Ngày con gái sinh cháu đầu lòng, tôi bắt xe lên nhà thông gia ở thành phố thăm con. Nhìn con nằm trên giường, gương mặt còn xanh xao sau cuộc vượt cạn, lòng tôi quặn thắt.
Là mẹ, ai chẳng muốn được ở bên chăm sóc con gái những ngày ở cữ. Nhưng con tôi lấy chồng xa, nhà thông gia đông người nên tôi ngại không dám ở lâu, chỉ thăm con trong ngày rồi về.
Trước lúc ra về, tôi nắm tay bà thông gia, nghẹn ngào nhờ vả:
“Con bé từ nhỏ được mẹ chiều quen rồi. Giờ sinh nở, tôi không ở bên chăm sóc được. Mong ông bà thương cháu, giúp tôi chăm con bé”.
Nói đến đó, nước mắt tôi cứ thế rơi. Tôi thương con gái lần đầu làm mẹ, lại không có mẹ đẻ bên cạnh.
Bà thông gia chỉ cười hiền, nắm tay tôi: “Chị yên tâm, tôi sẽ chăm sóc hai mẹ con chu đáo”.
Lúc ấy tôi cảm động nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi lo lắng. Nhà thông gia khá giàu, có cửa hàng kinh doanh lớn, ngày nào cũng bận rộn. Tôi sợ họ nhiều việc, không có thời gian quan tâm con dâu.
Mấy tháng sau, dù gọi điện liên tục nhưng vì nhớ con nhớ cháu, tôi lại khăn gói lên thăm.
Con gái trông khỏe mạnh hơn nhiều. Cháu ngoại bụ bẫm, trắng trẻo, lanh lợi. Nhìn hai mẹ con như vậy, tôi cũng yên tâm phần nào.
Trong lúc phụ con dọn dẹp, tôi mở tủ lạnh lấy chai nước uống. Vừa nhìn vào bên trong, tôi đứng sững người. Ngăn mát và ngăn đá được sắp xếp ngăn nắp đến bất ngờ.

Từng hộp thức ăn được chia khẩu phần cẩn thận. Trên mỗi hộp đều dán giấy ghi rõ tên món ăn, ngày chế biến và ngày sử dụng. Có hộp là cá, hộp là sườn, hộp là thịt, hộp là nước dùng nấu cháo.
Ở một ngăn riêng còn có những hộp nhỏ xinh đựng thực phẩm dành cho cháu nhỏ. Mỗi hộp ghi chú rõ: bí đỏ xay, cà rốt hấp nghiền, cá hồi xay nhuyễn, nước hầm rau củ… để cho cháu ăn dặm.
Tôi ngỡ ngàng hỏi con: “Ai chuẩn bị hết chỗ này vậy?”. Khi nghe con gái nói là mẹ chồng con chuẩn bị, tôi giật mình.
Con kể rằng từ ngày sinh em bé, mẹ chồng luôn để ý từng bữa ăn của con dâu. Những món tốt cho phụ nữ sau sinh bà đều tìm hiểu rồi nấu sẵn. Những hôm bận bán hàng, bà tranh thủ buổi tối chuẩn bị thức ăn, chia hộp cất tủ lạnh để sáng hôm sau con chỉ việc hâm nóng.
Đến khi cháu bắt đầu ăn dặm, bà lại tự đi chọn thực phẩm sạch. Món nào cần xay nhuyễn thì bà làm sẵn rồi chia thành từng phần nhỏ, cất đông để con dâu đỡ vất vả.
“Con không có mẹ đẻ ở bên nhưng mẹ chồng chăm con còn kỹ hơn cả con nghĩ. Nhiều lúc con thấy mình may mắn lắm mẹ ạ”, con gái nói.
Nghe đến đó, tôi rưng rưng, nước mắt như muốn trào ra, mũi cay xè xúc động.
Bao nhiêu tháng qua, tôi vẫn âm thầm lo lắng. Tôi sợ con gái làm dâu nhà giàu sẽ tủi thân. Tôi sợ khoảng cách giữa hai gia đình khiến con khó hòa nhập. Tôi sợ con không được yêu thương như ở nhà.
Vậy mà thực tế hoàn toàn ngược lại.
Khi tôi về, bà thông gia còn chuẩn bị cho tôi đủ thứ quà, nào là yến mạch, sữa cho người lớn tuổi, trái cây, bánh kẹo và cả những món ngon mà ở quê rất khó mua.
Bà cứ dặn đi dặn lại: “Khi nào nhớ cháu, chị cứ lên chơi. Nhà có thêm ông bà ngoại thì càng vui”.
Trên chuyến xe trở về, tôi nhìn những túi quà bên cạnh mà lòng ấm áp vô cùng. Người ta vẫn nói gả con gái đi lấy chồng là trao con cho một gia đình khác. Nhưng hôm ấy, khi nhìn tủ lạnh đầy ắp những hộp thức ăn được chuẩn bị bằng tất cả sự yêu thương và chu đáo, tôi hiểu rằng con gái mình đã gặp được một gia đình tử tế.
Và với một người mẹ, đó có lẽ là điều hạnh phúc nhất.
Theo Vietnamnet
