Trong bữa tiệc, họ hàng mỉa mai chồng làm đám giỗ để kiếm lời, cô vợ liền đáp một câu khiến mọi người đứng hình, đồng loạt bỏ về.
Bố tôi là con trưởng nên khi ông bà nội mất, ông đứng ra lo việc thờ cúng, giỗ chạp. Mẹ tôi lại là con một nên sau khi ông bà ngoại qua đời, bố mẹ tôi cũng đảm nhận việc hương khói và tổ chức giỗ cho bên ngoại.
Việc bố đứng ra lo giỗ chạp cho cả hai bên nội, ngoại từng khiến các cô chú trong họ không hài lòng. Suốt nhiều năm, họ gần như không qua lại với gia đình tôi. Dù vậy, bố vẫn lặng lẽ chấp nhận, không một lời than trách, chỉ cố gắng chu toàn việc hương khói cho ông bà trong khả năng của mình.
Ông cũng luôn tìm cách giữ gìn hòa khí gia đình. Sau nhiều năm, những khúc mắc dần nguôi ngoai, các cô chú bắt đầu qua lại trở lại.
Tuy nhiên, mỗi dịp giỗ, cô chú chỉ đến thắp hương tưởng nhớ ông bà chứ không tham gia đóng góp hay phụ giúp bố mẹ tôi lo liệu công việc.
Rồi bố tôi đột ngột qua đời sau một thời gian lâm bệnh. Từ đó, trách nhiệm giỗ chạp trong gia đình được giao lại cho tôi. Hiện nay, tôi đứng ra lo giỗ ông bà nội, ông bà ngoại và bố, tổng cộng 5 đám giỗ mỗi năm.
Việc đứng ra lo 5 đám giỗ mỗi năm thực sự là gánh nặng không nhỏ đối với gia đình tôi. Từ ngày lập gia đình, có thêm con nhỏ và nhiều khoản chi tiêu phải lo toan, vợ chồng tôi không ít lần áp lực vì tiền bạc mỗi dịp giỗ chạp.

Dù vậy, nhớ lời bố căn dặn trước lúc qua đời, tôi chưa bao giờ than phiền hay né tránh trách nhiệm. Tùy điều kiện kinh tế từng năm, tôi cố gắng tổ chức giỗ cho ông bà và bố một cách chu toàn nhất có thể.
Năm nay kinh tế khó khăn, tôi quyết định làm đám giỗ ông nội đơn giản. Thay vì làm 10 bàn tiệc, mỗi bàn có 6 – 7 món, năm nay tôi chỉ chuẩn bị 5 bàn, nấu 3 món chay.
Ngày chính giỗ, cô chú, họ hàng mang lễ vật đến thắp hương tưởng nhớ ông nội tôi. Nhưng khi thấy gia đình tôi chỉ chuẩn bị 5 bàn tiệc với các món chay, mọi người xì xào, bàn tán.
Nhiều người nói tôi keo kiệt, làm giỗ ông bà qua loa. Có người còn cố ý so sánh, nói năm trước tôi làm giỗ to cho ông bà ngoại, nay đến đám giỗ ông nội lại xuề xòa.
Người khác lại bóng gió việc tôi đứng ra tổ chức giỗ để kiếm lời. Họ nói vợ chồng tôi làm đám giỗ tuềnh toàng nhưng vẫn nhận lễ vật là bia, nước ngọt, bánh, trái cây… khách mang đến. Chỉ cần bán lại số lễ vật này, chúng tôi đã lời to.
Nghe những lời ấy, vợ tôi không kìm được cơn nóng giận. Cô ấy nói: “Từ khi bố chồng còn sống cho đến khi mất, mỗi lần làm đám giỗ ông bà, gia đình chưa bao giờ xin cô chú tiền góp giỗ.
Cô chú mang quà đến là để cúng ông bà. Đám giỗ là nơi để con cháu sum họp, tưởng nhớ người đã khuất chứ không phải lúc để cân đo đong đếm xem mang đến những gì và được đem về bao nhiêu.
Nếu cô chú cảm thấy đi giỗ cha mẹ mà chịu thiệt thòi, tính toán lỗ lãi thì từ năm sau, chúng con xin phép chỉ làm mâm cơm đơn sơ trong gia đình. Cô chú không cần phải mang lễ vật gì đến cho nặng lòng nữa”.
Lời vợ tôi nói ra như gáo nước lạnh dội vào không khí bàn tiệc. Cô chú đùng đùng nổi giận, mắng vợ chồng tôi hỗn hào, vô phép rồi bỏ về.
Tôi đứng chết trân giữa phòng khách, vừa buồn vừa sợ. Tôi đã phá hỏng hòa khí dòng họ, điều bố đã cố gắng nhẫn nhịn, gìn giữ cho đến lúc qua đời.
Giờ đây, tôi rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, không biết phải làm sao cho đúng. Tôi muốn cùng vợ đến gặp cô chú để xin lỗi, mong được tha thứ.
Nhưng suy cho cùng, tôi lại thấy vợ nói không sai. Cô ấy chỉ nói ra sự thật mà bố mẹ tôi đã cam chịu cả đời. Cô ấy phản ứng cũng vì thương chồng, thấy sự bất công.
Nhưng nếu không xin lỗi, chúng tôi sẽ lại rơi vào vòng lặp bị dòng họ cô lập, ghét bỏ như bố tôi ngày trước. Tôi phải làm sao đây?
Theo Vietnamnet
