Không gia trưởng, không phản bội, thậm chí có công việc tốt và lương cao, nhưng đến nay, khi gần 40 tuổi, tôi vẫn chưa tìm được người phụ nữ phù hợp để kết hôn.
Năm nay tôi 37 tuổi, làm quản lý dự án cho một công ty nước ngoài. Tôi sử dụng được tiếng Anh, tiếng Trung và tiếng Nhật trong công việc. Thu nhập mỗi tháng khoảng 3.000USD (gần 80 triệu đồng), chưa kể thưởng. Tôi có nhà riêng – một căn chung cư cao cấp, xe riêng, không rượu chè, cờ bạc.
Bạn bè, người thân vẫn nói tôi là “mẫu đàn ông nhiều cô gái mơ ước”. Vậy mà đến giờ tôi vẫn độc thân. Điều khiến tôi băn khoăn là 3 mối tình gần nhất đều kết thúc với một lý do na ná nhau: “Ở cạnh anh, em thấy mệt”.
Thật lòng mà nói, tôi không hiểu vì sao bạn gái rời bỏ tôi. Tôi chưa từng cấm đoán hay kiểm soát họ. Tôi chỉ có một thói quen là thấy gì sai thì lập tức sửa.
Có lẽ do công việc của tôi đòi hỏi độ chính xác cao. Chỉ cần dùng sai một từ trong email gửi đối tác nước ngoài là có thể gây hiểu nhầm. Hay chỉ cần tôi dịch sai một ý nhỏ trong hợp đồng là ảnh hưởng cả dự án tiền tỷ. Làm lâu thành quen, tôi không chấp nhận được những thứ thiếu chính xác.
Mối tình đầu tiên của tôi kéo dài 1 năm. Khi đó, bạn gái tôi vừa ra trường, đang gấp rút học tiếng Anh để xin vào doanh nghiệp nước ngoài. Tối nào chúng tôi cũng dành khoảng nửa tiếng nói chuyện bằng tiếng Anh. Mỗi lần cô ấy phát âm chưa chuẩn hay dùng sai từ, tôi đều chỉnh sửa ngay.
Không chỉ sửa, tôi còn giải thích vì sao cách đọc đó chưa đúng. Tôi nghĩ mình đang giúp cô ấy tiến bộ nhanh hơn. Thế nhưng dần dần, cô ấy không còn muốn luyện nói với tôi. Có lần cô ấy cười gượng rồi bảo: “Nói chuyện với anh giống thi vấn đáp hơn là hẹn hò”. Chẳng bao lâu sau, cô ấy đỗ vị trí mong muốn nhưng cũng nhanh chóng nói lời chia tay vì “cảm thấy tình yêu ngột ngạt”.

Hơn 1 năm sau, tôi quen người yêu thứ hai. Cô ấy làm nhân sự, tính tình vui vẻ nhưng khá cảm tính. Mỗi lần đi làm gặp chuyện không vui, cô ấy đều gọi điện kể với tôi. Tôi có thói quen phân tích vấn đề. Nếu cô ấy nói bị sếp mắng oan, tôi sẽ hỏi lại từ đầu rồi chỉ ra chỗ cô ấy xử lý chưa khéo.
Nếu cô ấy trách đồng nghiệp, tôi lại phân tích rằng có thể người ta không cố ý, chỉ là cô ấy suy nghĩ tiêu cực. Tôi thấy yêu nhau thì nên giúp nhau nhìn nhận vấn đề khách quan hơn. Có lần cô ấy đang khóc vì áp lực công việc, tôi vẫn ngồi giải thích gần nửa tiếng vì sao cô ấy phản ứng chưa đúng.
Đến cuối cuộc gọi, cô ấy chỉ nói một câu: “Em cần người yêu chứ không cần người lúc nào cũng chứng minh em sai”. Tôi thấy cô ấy nói vậy không công bằng. Nếu biết nguyên nhân thật sự thì lần sau sẽ tránh được, chẳng phải tốt hơn sao? Chúng tôi chia tay sau 9 tháng.
Mối tình gần đây nhất kéo dài gần 2 năm. Đây là người tôi từng nghĩ sẽ kết hôn. Cô ấy rất được lòng mọi người nhưng theo tôi vẫn còn nhiều điểm cần tinh tế hơn trong giao tiếp. Mỗi lần đi ăn với bạn bè hoặc về thăm bố mẹ tôi, trên đường về, tôi đều góp ý nhẹ nhàng.
Hôm thì tôi bảo cô ấy cắt lời người khác hơi nhiều, hôm thì nói cách trả lời mẹ tôi chưa khéo, hôm khác lại góp ý cách ăn nhà hàng chưa sang trọng. Có lần cô ấy gắt gỏng: “Anh có thể đi chơi mà không xét nét, chê bai em được không?”. Theo tôi, trong tình yêu, thấy gì chưa ổn thì nói luôn mới là chân thành.
Đỉnh điểm là sau một buổi họp mặt bạn bè, vừa lên xe, tôi đã góp ý rằng: “Em nên tiết chế trong giao tiếp. Nay anh thấy em có nói mấy từ trêu đùa cợt nhả với bạn cũ”. Cô ấy im lặng suốt quãng đường. Tối hôm đó, cô ấy nhắn tin chia tay.
Bạn gái bảo tôi khiến cô ấy mệt mỏi, luôn cảm thấy “chưa đủ tốt”, “không xứng với tôi”. Đọc tin nhắn ấy, tôi thấy rất oan. Tôi đâu có chê cô ấy kém cỏi, tôi chỉ muốn cô ấy tốt hơn.
Có người nói tôi thất bại trong tình yêu vì quá tự mãn. Tôi không đồng ý. Tôi học hành nghiêm túc, làm việc chăm chỉ mới có được vị trí và mức lương như hôm nay. Tôi tin rằng những góp ý của mình đều có cơ sở, chứ không phải nói cho sướng miệng.
Nếu người mình yêu phát âm sai, ứng xử chưa khéo hay nhìn nhận một vấn đề chưa đúng, chẳng lẽ biết mà tôi vẫn im lặng? Tôi sai ở đâu?
Theo Vietnamnet
