Vợ tôi đang mang thai. Từ ngày biết tin có con, tôi vừa mừng vừa lo bởi kinh tế gia đình vốn không dư dả. Sau đó sức khỏe vợ không tốt, bác sĩ khuyên hạn chế đi lại nên cô ấy nghỉ việc ở nhà dưỡng thai, một mình tôi trở thành trụ cột.

Công việc chính của tôi có mức lương không cao. Hai vợ chồng vẫn đang ở trọ trong một căn chung cư giá rẻ. Nghĩ đến tiền khám thai, sinh nở rồi bỉm sữa và đủ khoản sau khi con chào đời, tôi đăng ký chạy xe ôm công nghệ buổi tối kiếm thêm thu nhập.

Vậy là ban ngày tôi vẫn làm đủ 8 tiếng, hết giờ lại thay áo, bật ứng dụng chạy đến 22-23h. Có ngày cộng cả hai công việc, tôi làm đến 14-16 tiếng đồng hồ.

Tôi không kể những điều này để than khổ vì tôi biết, vợ mang thai cũng vất vả, cơ thể thay đổi, ăn ngủ thất thường, có những hôm mệt đến mức chỉ nằm trên giường. Lúc nghén cô ấy còn chẳng ăn được gì, cả người gầy rộc.

Tôi thương vợ nên việc nhà gần như nhận hết. Sáng dậy sớm tôi tranh thủ giặt quần áo, tối về muộn vẫn dọn nhà, nấu nướng. Hôm nào vợ khám thai, tôi đều sắp xếp công việc để đưa đi.

Ngày nào tôi cũng dậy từ sớm, về lúc tối muộn, vừa kiếm tiền vừa lo việc nhà. Ảnh minh hoạ

Ban đầu tôi nghĩ mình cố gắng vì gia đình, chỉ cần vợ vui vẻ, khoẻ mạnh thì dù vất vả đến mấy cũng chịu được. Nhưng càng về sau, tôi càng có cảm giác những gì mình làm không thể đáp ứng đủ.

Ví như có hôm gần nửa đêm tôi mới về, vừa đặt túi đồ xuống, vợ đã hỏi tại sao sáng đi làm không lau nhà. Hôm khác cô ấy nhắn thèm một món ngọt, tôi chạy đi mua nhưng hết hàng nên mua tạm món khác. Về đến nhà, vợ buồn bực nói tôi chẳng bao giờ để tâm xem cô ấy thực sự thích gì.

Đến chuyện mang thai cũng vậy. Vợ gửi cho tôi rất nhiều video, bài viết về thai kỳ rồi muốn tôi tự tìm hiểu. Tôi biết điều đó không sai. Nhưng có những ngày đầu óc tôi chỉ quanh quẩn với đơn hàng, tiền điện, tiền nhà, tiền khám thai và các khoản cần dành dụm cho ngày vợ sinh. Tôi quên một việc, cô ấy lại nói: “Anh chẳng quan tâm gì đến mẹ con em”.

Điều khiến tôi mệt mỏi nhất là vợ thường xuyên xem những video về các ông chồng chăm vợ bầu trên mạng. Người nấu đủ ba bữa mỗi ngày, người massage chân cho vợ mỗi tối, người chu đáo chuẩn bị đồ ăn đúng từng tuần thai. Xem xong, vợ thường nói: “Người ta cũng đi làm mà vẫn chăm vợ được như thế”.

Tôi không biết phải trả lời thế nào. Tôi cũng muốn có thời gian nấu những bữa ăn đẹp mắt, đưa vợ đi dạo hay ngồi cạnh nói chuyện hàng giờ. Nhưng nếu tôi nghỉ chạy vài buổi tối, số tiền hụt đi sẽ chính là tiền sinh con của chúng tôi.

Bố mẹ hai bên ở quê từng ngỏ ý lên giúp việc nhà hoặc đón vợ tôi về chăm một thời gian. Lần nào cô ấy cũng thẳng thừng từ chối. Cô ấy bảo mang thai là chuyện của hai vợ chồng, chồng phải tự biết chăm vợ chứ không nên đẩy cho ông bà. Tôi nghe cũng có lý nên không tranh cãi.

Chỉ là tôi bắt đầu thấy kiệt sức. Nhiều hôm chạy xe ngoài đường, dừng chờ đèn đỏ mà mắt tôi díp lại. Về nhà nhìn vợ bụng ngày một lớn, tôi thương nên vẫn cố cười, hỏi hôm nay con có đạp không, vợ muốn ăn gì để rồi nhận lại những lời than vãn, thở dài chê trách. Trong khi đó, thứ tôi mong nhất chỉ là một câu: “Hôm nay anh có mệt không?”.

Tôi sợ nói ra những điều này, vợ sẽ nghĩ tôi kể công. Nhưng tôi cũng là con người bằng xương bằng thịt, cũng có lúc mệt, lúc quên, tối về chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc thật thoải mái. Quả thật lúc này, tôi không biết mình còn chịu đựng được bao lâu nữa.