Bộ phim từng được xem là “ứng viên nặng ký” Oscar
No Other Choice được chuyển thể từ tiểu thuyết The Ax của Donald E. Westlake, do Park Chan Wook đồng biên kịch, sản xuất và đạo diễn.
Nội dung xoay quanh người đàn ông trung niên Yoo Man Su (Lee Byung Hun đóng), dành cả đời cho ngành sản xuất giấy. Thoạt nhìn, anh có cuộc sống lý tưởng với người vợ hiền (Son Ye Jin đóng), hai con, kinh tế ổn định. Mọi thứ sụp đổ khi anh bất ngờ bị sa thải, mở ra chuỗi bi kịch.
Không thể tìm được công việc tương đương, anh tin rằng cách duy nhất để quay lại vị trí cũ là… loại bỏ những ứng viên cạnh tranh bằng bạo lực, mở ra những rạn nứt gia đình và bí mật quá khứ ám ảnh.

Tác phẩm hài đen được khen ngợi bởi sự sâu cay sắc lạnh, vốn là thương hiệu của Park Chan Wook.
Trên các diễn đàn như Reddit và X (Twitter cũ), nỗi thất vọng chuyển thành phẫn nộ. Nhiều khán giả cho rằng việc phim bị gạt khỏi Oscar là điều không thể hiểu nổi.
Đó thực sự là cú sốc. Đây phải là một trong những phim hay nhất năm”, “Trong một thế giới công bằng, phim này phải thắng Phim hay nhất. Nhưng lúc này, nó thậm chí không được đề cử”… khán giả tức giận viết.
Với nhiều fan, No Other Choice được xem là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất giai đoạn hậu kỳ sự nghiệp của Park Chan Wook.
Lý do No Other Choice hụt hơi
Nhiều chuyên gia nhận định trên giấy, đây là ý tưởng sắc lạnh, giàu tiềm năng. Nhưng khi được đưa lên màn ảnh, câu chuyện lại thiếu những lớp cảm xúc cần thiết để thuyết phục người xem.
Khán giả liên tục được nhắc rằng nhân vật chính yêu nghề, sống vì nghề, nhưng hiếm khi thấy sự tận tâm đó. Bộ phim không làm rõ vì sao công việc này lại quan trọng đến mức trở thành lý do cho sự tha hóa, khiến quá trình chuyển biến từ người lao động bình thường sang kẻ giết người của nam chính trở nên gượng ép.
Cách tiếp cận này gợi nhớ đến bản chuyển thể The Ax (2005) của đạo diễn Costa-Gavras. Nhân vật chính gần như biến thành sát nhân trong chốc lát. No Other Choice có cải thiện phần nào khi xây dựng sự do dự, lưỡng lự ban đầu, nhưng vẫn không giải quyết triệt để bài toán động cơ và chiều sâu tâm lý.
Nhà phê bình phim Bobby Charlton cho rằng tác phẩm mang đậm phong cách diễn xuất cường điệu, đặc trưng của dòng phim thể loại Đông Á với nhiều cảnh la hét, cảm xúc đẩy lên cao trào. Với một bộ phận người xem, nó tạo cảm giác thiếu tự nhiên và xa rời đời sống.
Khi đặt cạnh bản Pháp vốn tiết chế hơn về diễn xuất, No Other Choice lại không vượt trội về chiều sâu nhân vật. Ở cả hai phiên bản, sự thiếu phát triển tâm lý đều làm suy yếu sức nặng của câu chuyện.
Các nhà phê bình không phủ nhận đây là một trong những phim có hình ảnh đẹp nhất sự nghiệp Park Chan Wook. Cách ông kiểm soát khung hình, bố cục hình ảnh vẫn đạt đến trình độ bậc thầy. Chính ưu điểm này lại trở thành điểm yếu khi phong cách lấn át nội dung.
Ngoài một vài hình ảnh ám ảnh như cảnh phi tang xác chết, phim thiếu những khoảnh khắc thực sự khiến người xem bị ám ảnh về lâu về dài. So với Oldboy hay The Handmaiden được gắn chặt với câu chuyện rùng rợn đầy sự bất an, No Other Choice an toàn và tiết chế hơn.
Theo Gulfnews, một trong những lý giải được nhắc đến nhiều nhất là chuyện “vận động hành lang”. Một số ý kiến cho rằng No Other Choice chưa bao giờ thực sự xây dựng được chiến dịch Oscar đủ mạnh ở thị trường Bắc Mỹ nên dễ dàng bị lu mờ.
Bên cạnh đó, hạng mục Phim quốc tế năm nay được đánh giá là đặc biệt khó lường. Nhiều tác phẩm được đánh giá cao như Sentimental Value, Sirât hay The Secret Agent cùng cạnh tranh gay gắt khiến không ít phim tốt bị loại từ sớm.
Ngay cả trong cộng đồng hâm mộ Park Chan Wook, quan điểm cũng không hoàn toàn đồng nhất. Có người xem No Other Choice là phim quốc tế hay nhất năm, nhưng cũng có ý kiến cho rằng tác phẩm chưa đạt đến đỉnh cao như Oldboy hay The Handmaiden.
“No Other Choice cho thấy sự tự tin và tay nghề vững vàng của Park Chan Wook, nhưng lại thiếu yếu tố khiến khán giả day dứt sau khi rời rạp. Khi kỹ thuật chỉ dừng ở mức trình diễn, câu chuyện không đủ sức níu giữ, việc bộ phim trượt khỏi đường đua Oscar có lẽ không phải là sự bất công”, Bobby Charlton nêu.
