Những gì thấy được trong buổi họp lớp của chồng khiến tôi sợ hãi. Cuộc hôn nhân lạnh nhạt này cũng vì thế mà chênh vênh, rạn vỡ.
Tôi năm nay 38 tuổi, đã kết hôn được 10 năm. Vợ chồng tôi lập nghiệp ở thành phố, cách quê chồng 120km. Chúng tôi đã có nhà cửa ổn định và có 2 người con đủ nếp, đủ tẻ.
Chồng tôi kiếm ra tiền, cũng quan tâm đến vợ con nhưng có tật xấu là ít nói và vô tâm. Chúng tôi đi làm cả ngày, tối về mới gặp nhau nhưng chẳng mấy khi trò chuyện.
Đôi khi, tôi gợi chuyện bằng cách kể về công ty, đồng nghiệp nhưng anh chỉ ậm ừ. Chỉ khi nói về chuyện con cái, anh mới tiếp lời tôi. Chung sống 10 năm mà nhiều khi tôi không biết anh đang nghĩ hay muốn gì.
Thú thực, năm xưa chúng tôi đến với nhau nhờ mai mối. Tôi nghe phong thanh, trước đó anh từng yêu sâu đậm cô bạn học cùng cấp 3 nhưng vì rào cản gia đình nên chia tay. Tôi từng nghĩ, có khi anh chọn lấy tôi chỉ để lấp chỗ trống trong tim vào lúc anh đau khổ vì chia tay người yêu cũ.
Giờ đây, sống trong cuộc hôn nhân lạnh nhạt thế này, tôi cũng buồn và nghĩ ngợi. Nhưng tôi tặc lưỡi: “Bình yên cũng là một dạng hạnh phúc. Chồng biết kiếm tiền và yêu thương con là được rồi”.

Vậy mà chút niềm tin cuối cùng ấy cũng sụp đổ. Cuộc sống của tôi xáo trộn hoàn toàn sau lần chồng đi họp lớp.
Cách đây nửa tháng, chồng tôi bỗng thông báo sẽ về quê 2 ngày cuối tuần để họp lớp cấp 3. Tôi có chút lấn cấn trong lòng nên hỏi: “Người ta thường họp vào dịp 20/11 chứ ai họp lớp vào lúc cuối năm bận rộn”. Anh đáp: “Người ta là việc của người ta”.
Tôi đề xuất cả gia đình cùng về quê dịp đó thì chồng tôi gạt đi với lý do, để con đi lại nhiều mệt mỏi. Tôi bực bội trong lòng nên nói khịa anh: “Không muốn vợ con theo cùng để dễ bề gặp lại người yêu cũ chứ gì?”.
Anh nói gắt: “Người ta đang sống với chồng con ở nước ngoài rồi, dễ gì mà gặp”. Không hiểu sao khi nghe câu đó, tôi thấy lòng nhẹ nhõm.
Ngày chồng về quê họp lớp, con út của tôi ốm sốt. Bận lo cho con, tôi chẳng có thời gian hỏi chồng ở quê thế nào.
Đến sáng Chủ nhật, tôi vô tình xem được đoạn video họp lớp của anh do người bạn thân đăng lên trang cá nhân. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi choáng váng.
Buổi họp lớp ấy có khoảng 15 người, tổ chức tại nhà hàng. Ở đó, nam thì uống rượu mặt đỏ tía tai, nữ cũng vui đến độ cởi hết áo khoác ngoài, để lộ vai trần; váy ngắn.
Họ cùng nhau chơi trò chuyển giấy bằng miệng, nam nữ đứng xen kẽ nhau. Tờ giấy mỏng manh, nếu chẳng may rơi trong quá trình vận chuyển thì hai người đứng cạnh môi chạm môi.
Người chồng vốn điềm đạm, lạnh lùng của tôi cũng hứng khởi tham gia trò chơi này. Anh đứng cạnh cô người yêu cũ từng yêu say đắm – cái người mà hôm trước anh bảo họ đang sống yên ấm cùng chồng con ở nước ngoài.
Mối tình sâu đậm của anh nổi tiếng cả trường năm ấy. Giờ đây khi có cơ hội, họ lại được bạn bè gán ghép với nhau. Chồng tôi cùng người yêu cũ chơi trò vận chuyển giấy, dây chun bằng miệng, lúc vui quá trớn còn khoác vai bá cổ, thậm chí ôm eo nhau.
Sợ nhất là khi họ thua cuộc, phải chịu hình phạt “thơm má”.
Cô người yêu cũ ghé má, chồng tôi hào hứng thơm. Bạn bè xung quanh hò reo, vỗ tay cổ vũ. Tôi xem hết đoạn video mà nước mắt rơi ướt mặt từ lúc nào. Hai đứa con tôi sợ hãi hỏi mẹ bị làm sao.
Đoạn video tồn tại khoảng 5 phút thì bị gỡ khỏi trang. Có lẽ, họ định gửi riêng cho nhau nhưng người bạn kia lỡ đăng nhầm lên Facebook. Ngờ đâu, tôi đã xem xong từ đầu đến cuối.
Bữa ấy, tôi chỉ chờ chồng về để xả giận. Tôi chất vấn anh, tại sao lại chơi mấy trò “thiếu văn minh” như thế ở buổi họp lớp.
“Anh muốn hợp thức hóa chuyện ngoại tình đúng không? Cả đàn ông lẫn đàn bà, đều hơn 40 tuổi cả rồi mà không có liêm sỉ. Các anh, các chị sống thế không sợ con cái biết chúng khinh cho à?”…
Tôi dùng những lời lẽ thậm tệ nhất để nói với chồng. Tôi cũng chất vấn anh về chuyện nói dối người yêu cũ không tham gia buổi họp lớp.
Chồng tôi lại về nguyên dáng vẻ thường ngày, không đôi co, cũng chẳng bận tâm đến nỗi tức giận của tôi. Anh chỉ lạnh lùng đáp: “Bấy nhiêu năm mới gặp lại, mọi người vui quá nên chơi hơi lố. Ngoài ra không có chuyện gì. Còn chuyện cô ấy về nước để đi họp lớp, anh không hay biết”.
Tôi khóc ướt gối bao đêm. Mỗi khi nhớ đến cảnh tượng chồng cười phớ lớ trong buổi họp lớp, tim tôi đau như dao cứa. Tôi càng đau đớn hơn khi anh ta bình thản như không có chuyện gì, vẫn trò chuyện tình cảm với con, chỉ có tôi là vô hình.
Tôi muốn họp mặt gia đình, làm rõ đúng sai nhưng lại thương bố mẹ già, thương con nhỏ vì chúng tôi mà khổ tâm. Không còn cách nào, tôi đành nín nhịn và sống trong nỗi dằn vặt khi có người chồng như vậy.
Đôi khi tôi ước ao, giá như chồng đừng tham gia buổi họp lớp hôm ấy hoặc giá như tôi đừng xem được đoạn video này thì có lẽ, tôi vẫn có thể tự lừa dối mình mà duy trì tiếp cuộc hôn nhân lạnh nhạt.
Tôi nên làm gì đây?
Độc giả giấu tên
