Tôi và L. là bạn thân từ thời đại học, chơi cùng nhau đến nay cũng gần 15 năm.

Nhưng sau khi tôi lấy chồng, sinh 2 con, cuộc sống bỉm sữa bận rộn hơn, còn L. cũng ngập đầu trong công việc nên hai đứa không có nhiều thời gian gặp gỡ như trước.

Gần đây, L. thông báo tin vui cho tôi, rằng cô ấy sắp lấy chồng cùng ngành, hơn 3 tuổi. Tôi rất mừng vì cuối cùng bạn cũng tìm được bến đỗ hạnh phúc cho riêng mình.

Dù đám cưới của L. tổ chức trong tuần, cách nhà tôi khoảng 10km nhưng tôi hứa sẽ sắp xếp thời gian và công việc để đến tham dự, chung vui với bạn thân.

Thậm chí, tuy đang gặp khó khăn tài chính nhưng tôi vẫn quyết định gom góp mừng cưới bạn 5 triệu đồng.

Hôm đám cưới, tôi cũng thu xếp đến sớm để phụ giúp bạn một số việc. Cả hai còn tranh thủ chụp nhiều ảnh chung, trò chuyện với nhau. Tôi cũng tận tay gửi phong bì mừng cưới cho L., chúc bạn hạnh phúc và sớm có em bé.

Mừng cưới bạn thân 5 triệu đồng, cô gái sững sờ khi bị chỉ trích. Ảnh minh họa

Nhưng chỉ tối hôm đó, tôi bất ngờ nhận tin nhắn trách móc, giận dỗi từ L.

Tôi không khỏi ngỡ ngàng và càng thêm bàng hoàng khi biết lý do đến từ… 5 triệu đồng tôi mừng cưới bạn.

Tôi thật sự không hiểu mình đã làm sai điều gì để cô ấy phải tức giận đến thế, chẳng lẽ số tiền quá ít hay sao?

L. cho rằng tôi sống không đẹp. Vì 7 năm trước, lúc tôi cưới, L. đã mừng tôi 1 chỉ vàng dù thời điểm đó bạn cũng khó khăn và đang chật vật ổn định cuộc sống.

Vậy mà bây giờ, tôi không chuẩn bị nổi 1 chỉ vàng để mừng lại cho L.

Tôi đọc xong tin nhắn mà cảm xúc hỗn độn. Rõ ràng L. lập gia đình khá muộn và hoàn cảnh của cả hai cũng đã có nhiều sự thay đổi. Tôi dù bận công việc và hai con nhỏ nhưng vẫn thu xếp thời gian để đến chung vui.

Chưa kể thời điểm tôi kết hôn, giá vàng chỉ khoảng 4 triệu đồng/chỉ. Còn hiện tại, giá đã tăng gấp 3, 4 lần. Tôi nghĩ số tiền 5 triệu mừng cưới cũng là hợp lý.

Hơn nữa, số vàng bạn mừng tôi cũng đã bán để chi trả cuộc sống chứ không còn giữ đến tận giờ để tích trữ chờ lên giá.

Càng nói, tôi càng thấy L. vô lý và thực sự không nghĩ cô ấy lại tính toán và thực dụng như vậy.

Tranh luận một hồi, cả hai gay gắt với nhau. Sau đó L. im lặng và mặc kệ tôi với những ngổn ngang suy nghĩ.

Vài tuần trôi qua, không ai trong chúng tôi chịu “xuống nước” hay liên lạc với người kia trước.

Thậm chí, L. không gửi lời chúc mừng sinh nhật tôi như thói quen trước đây, cũng không tương tác trên mạng xã hội.

Hôm rồi con tôi nhập viện cả tuần, cô ấy cũng chẳng hỏi thăm.

Tôi thực sự trăn trở, liệu một mối quan hệ gắn bó hơn chục năm như vậy cuối cùng kết thúc chỉ vì tôi mừng cưới bạn 5 triệu đồng?

Rồi tôi có cần thiết phải giữ mối quan hệ này nữa không khi suy nghĩ của chúng tôi không còn sự đồng điệu?