Tôi năm nay 32 tuổi, sống và làm việc tại TPHCM. Bố mất sớm, ở quê chỉ còn mẹ gần 70 tuổi sống một mình.

Vì nhiều lý do, tôi chưa thể đón mẹ lên thành phố ở cùng nên quyết định lắp camera thông minh có loa đàm thoại tại nhà để tiện chăm sóc, theo dõi bà từ xa.

Từ ngày có camera, điện thoại của tôi gần như luôn mở ứng dụng theo dõi. Hễ rảnh là tôi lại kiểm tra xem mẹ đang làm gì, ăn uống, nghỉ ngơi ra sao.

Nhờ lúc nào cũng có thể nhìn thấy mẹ và hỏi han qua camera, tôi cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Tôi không ngờ việc lắp camera an ninh ở nhà mẹ ruột lại đẩy mình vào tình thế khó xử. Ảnh minh họa: H.N

Vậy mà hôm trước, tôi phát hiện camera ở nhà mẹ ngưng hoạt động. Tôi lo lắng, gọi điện cho mẹ cũng không liên lạc được.

Lòng nóng như lửa đốt, tôi vội vàng đón xe về quê ngay trong ngày. Về đến nơi, tôi ngỡ ngàng khi thấy mẹ đang vui vẻ tán gẫu cùng nhóm bạn ngoài hiên nhà.

Tôi vừa mừng vừa giận, không biết phải nói sao với mẹ. Đợi đến khi khách về hết tôi mới đến kiểm tra camera.

Hóa ra máy móc không hề hỏng mà bị mẹ tắt bằng cách rút hết phích cắm. Mẹ cũng chủ động tắt nguồn điện thoại để tôi không liên lạc được.

Không đợi tôi nói, mẹ giải thích rằng mình làm vậy là để có tự do. Mẹ nói từ ngày tôi lắp camera, bà có cảm giác như mình bị giám sát.

Bà khó chịu khi thấy tôi nhắc qua camera rằng phải ăn đúng bữa, không được ăn cơm nguội, phải uống sữa, đừng tiếc thức ăn cũ… Mẹ cũng cảm thấy gò bó khi tôi định lượng giấc ngủ, can thiệp giờ giấc sinh hoạt của bà.

Mẹ nói tôi có thói quen xấu là hay nhắc khéo bạn của mẹ ra về sớm vì sợ nói chuyện lâu khiến bà mệt. Điều đó khiến hàng xóm ngại ngần không ai dám đến chơi thường xuyên hơn.

Việc tôi gọi hỏi ngay mỗi khi bà ra khỏi tầm quan sát của camera cũng khiến bà cảm thấy mình bị giám sát một cách cực đoan. Không muốn trở thành “tù nhân” trong chính căn nhà của mình nên bà tắt camera.

Những lời mẹ nói khiến tôi rất buồn. Tôi giải thích rằng tất cả những gì mình làm đều vì muốn tốt cho mẹ, muốn chăm lo cho mẹ từ xa. Dù vậy, mẹ nói thà sống ít đi vài năm còn hơn kéo dài tuổi thọ trong sự tù túng.

Cuối cùng, mẹ kết luận hoặc là tôi về sống với mẹ hoặc để bà tự chăm sóc bản thân chứ không cho phép lắp camera nữa.

Trong cách mẹ nói, tôi thấy sự quyết tâm chứ không phải sự giận dỗi nhất thời. Vì vậy, tôi rơi vào bế tắc và rất đau lòng.

​Tôi không thể từ bỏ sự nghiệp ở thành phố nhưng cũng không thể an tâm làm việc nếu không có cách nào theo dõi sức khỏe của mẹ từ xa. Tôi thực sự không biết phải làm sao mới vẹn cả đôi đường.

Theo Vietnamnet