Từ ngày đi làm ổn định, tháng nào tôi cũng gửi biếu bố mẹ 2 triệu đồng. Số tiền ấy không lớn nhưng đủ để ông bà mua thuốc, bồi dưỡng sức khỏe và có chút chi tiêu lúc tuổi già.
Bố mẹ tôi không có lương hưu, cả đời làm nông vất vả, lại chỉ có mình tôi là con trai duy nhất nên tôi luôn nghĩ chăm sóc cha mẹ là trách nhiệm của mình.
Trước khi quyết định, tôi đã bàn với vợ. Cô ấy không hào hứng nhưng cũng gật đầu đồng ý. Tôi tin rằng chỉ cần hai vợ chồng cùng hiểu cho nhau thì mọi chuyện sẽ ổn.
Bố mẹ vợ có lương hưu, cuộc sống khá ổn định nên tôi chưa từng phải chu cấp. Nhưng tôi cũng chưa bao giờ hỏi vợ biếu bố mẹ bao nhiêu tiền, càng không cấm cô ấy chăm sóc hay mua quà biếu ông bà.

Khoảng nửa năm sau, tôi bắt đầu nhận thấy sự thay đổi ở vợ. Cô ấy hay than phiền chuyện chi tiêu, nói tiền điện tăng, tiền học của con nhiều, tiền sinh hoạt ngày càng áp lực. Tôi cũng cố gắng tiết kiệm hơn, nhận thêm việc để bù vào chứ chưa bao giờ nghĩ cô ấy khó chịu vì khoản tiền tôi gửi về cho bố mẹ.
Cho đến một ngày, khi vợ đi tắm và điện thoại sáng lên vì có tin nhắn mới, tôi vô tình nhìn thấy cuộc trò chuyện. Những dòng chữ hiện ra trước mắt khiến tôi chết lặng.
Hóa ra chuyện tôi biếu bố mẹ 2 triệu mỗi tháng đã được cô ấy kể với mẹ đẻ, với bạn bè thân thiết, với anh chị em họ hàng và cả đồng nghiệp. Trong mắt mọi người, cô ấy là người phải “gánh thêm” khoản tiền ấy. Cô ấy than rằng số tiền đó đủ trả tiền điện cả nhà và khiến cuộc sống bị thiếu thốn.
Điều khiến tôi đau hơn cả là tin nhắn gửi mẹ ruột: “Con tức lắm nhưng cũng không làm gì được. Tự nhiên mỗi tháng lại mất không 2 triệu. Lấy chồng về còn phải gánh cả bố mẹ chồng. Nhưng thôi con nhịn vì nhà chồng chỉ có mình anh ấy là con trai. Sau này đất cát chắc cũng để cho anh ấy”.
Đọc đến đó, tôi cảm giác như người mình chung sống bao năm bỗng trở nên xa lạ. Thì ra sự niềm nở, quan tâm cô ấy dành cho bố mẹ tôi có thể chỉ là một lớp vỏ bọc. Thì ra trong suy nghĩ của cô ấy, việc tôi phụng dưỡng cha mẹ không phải đạo hiếu mà là một gánh nặng phải miễn cưỡng chấp nhận để đổi lấy tài sản sau này.
Tối hôm ấy, tôi nói khéo với bố mẹ để dừng chuyện chu cấp tiền vì công việc đang khó khăn và nói trước mặt vợ để dò xét thái độ của cô ấy. Vợ tôi không mảy may hỏi tại sao, cũng không tỏ thái độ “có tật giật mình”. Có vẻ cô ấy đã mong chờ điều này từ rất lâu.
Tôi không biết mình có đang quá nhạy cảm hay không. Hai triệu đồng có thể là khoản tiền đáng kể với nhiều gia đình, nhưng điều khiến tôi tổn thương không phải con số ấy mà là cách người đầu ấp tay gối nhìn nhận trách nhiệm của chồng với cha mẹ ruột.
Nếu ngay cả việc con trai gửi một khoản nhỏ chăm sóc cha mẹ cũng bị xem là điều vô lý thì sau này, khi bố mẹ đau ốm thật sự, liệu vợ tôi có đủ bao dung để cùng tôi gánh vác?
Nghĩ đến bố mẹ già ở quê, tôi tự hỏi mình có xứng đáng làm con khi đến 2 triệu đồng gửi về cũng không lo nổi? Và một người vợ như cô ấy, liệu có thể là người đồng hành với tôi suốt phần đời còn lại?
Theo Vietnamnet
