Tôi từng nghĩ chuyến du lịch hè sẽ giúp các thành viên trong gia đình gần nhau hơn. Nhưng kết quả lại khiến tôi và con hụt hẫng, thất vọng khi chồng chỉ biết chìm đắm trong những trận World Cup.
Vợ chồng tôi gần bước sang tuổi 40, có 2 con (12 tuổi, 7 tuổi).
Những năm đầu sau khi kết hôn, chúng tôi khá chật vật về kinh tế. Khoảng thời gian ấy, tôi chỉ nghĩ đến việc dành dụm tiền mua nhà, trả các khoản vay và lo ăn học cho con. Tôi chưa bao giờ nghĩ về việc đưa con đi du lịch để biết đây biết đó, khám phá cảnh đẹp đất nước.
Có những kỳ nghỉ hè, thay vì đưa con đi chơi, chúng tôi gửi con về ông bà nội, ngoại trông giúp. Vài ba năm, cả nhà mới đi du lịch ngắn ngày cùng cơ quan tôi một chuyến.
Tôi vẫn nhớ có lần, con lớn nhìn ảnh bạn bè đi biển rồi hỏi: “Bao giờ nhà mình được đi máy bay hả mẹ?”. Câu hỏi của con khiến tôi vừa thương vừa áy náy, cứ trăn trở mãi.
Vài năm nay, công việc của hai vợ chồng ổn định, khoản nợ ít dần và có thể chi tiêu thoải mái hơn. Hè này, tôi lên kế hoạch du lịch 5 ngày ở Phú Quốc. Tôi tỉ mỉ chọn một khu nghỉ dưỡng có nhiều hoạt động cho trẻ con, đặt phòng trước vài tháng để có giá tốt. Tôi chuẩn bị từng bộ quần áo, thuốc men, đồ bơi, lên danh sách những nơi cả nhà sẽ đi. Hai đứa trẻ mong mỏi, đếm từng ngày.
Chi phí chuyến đi ước tính hơn 50 triệu đồng.

Gần ngày khởi hành, chồng tôi buột miệng nói: “Sao lại đi đúng vào mùa World Cup thế không biết”. Tôi không để tâm lắm vì nghĩ mấy trận bóng chỉ diễn ra buổi tối, chồng có thể tranh thủ về khách sạn xem.
Chồng tôi là người mê bóng đá nhiều năm. Tôi hiểu, với những người yêu môn thể thao này, World Cup là sự kiện đặc biệt. Tôi chưa bao giờ cấm anh xem bóng đá, bởi ai cũng cần có sở thích riêng để giải trí.
Nhưng tôi không nghĩ, những trận bóng lại khiến chuyến du lịch của gia đình trở nên đáng quên hơn đáng nhớ.
Ngay từ lúc ra sân bay, chồng tôi đã dán mắt vào điện thoại để theo dõi thần tượng thi đấu. Đêm đầu tiên ở khu nghỉ dưỡng, anh cũng xem bóng cả đêm.
Có trận đấu diễn ra vào buổi sáng theo giờ Việt Nam, đúng lúc gia đình đang chuẩn bị đi chơi. Trong khi tôi gọi các con xuống ăn sáng, chuẩn bị đồ để ra biển, anh lại ngồi trong phòng theo dõi trận đấu hoặc tìm nơi có sóng wifi tốt để xem, mặc 3 mẹ con xoay xở. Buổi trưa anh xem bình luận, đọc tin tức, theo dõi bảng xếp hạng.
Đến chiều, khi các con muốn bố cùng đi bơi hoặc tham gia hoạt động trong khu nghỉ dưỡng, anh lại than thở mệt, buồn ngủ.
Tôi bắt đầu cảm thấy chuyến đi này không còn giống một kỳ nghỉ gia đình. Trước chuyến đi, con trai lớn 12 tuổi rất hào hứng vì nghĩ có nhiều thời gian chơi cùng bố. Nhưng sau 2, 3 ngày thấy bố “bận” xem bóng đá, không mặn mà vui chơi cùng mình, con tỏ rõ sự hụt hẫng.
Sáng ngày thứ 4 trong chuyến đi, con kéo áo, nói nhỏ với tôi: “Bố không thích đi chơi với mẹ con mình đâu, chỉ cần xem bóng đá thôi. Em thích xem thủy cung lắm, mẹ với con đưa em đi nhé”. Tôi nghe con nói mà thấy thương con vô cùng.
Tôi đã nhiều lần nhắc chồng nên cân bằng hơn, nhưng anh vẫn cho rằng mình chỉ đang tận hưởng một sở thích cá nhân. “World Cup 4 năm mới có một lần, còn hè nào chẳng đi du lịch được”, câu nói của chồng khiến tôi vô cùng chán nản và cáu giận.
Hai đứa trẻ không cần bố mẹ phải tổ chức một chuyến đi thật đắt tiền. Điều chúng mong đợi đơn giản chỉ là được bố cùng xuống biển, cùng đá bóng, cùng trò chuyện trong bữa ăn.
Tôi cố gắng bù đắp cho các con bằng cách đưa hai đứa đi chơi nhiều hơn, chụp thật nhiều ảnh, cùng ăn những món các con thích. Nhưng trong lòng tôi hiểu, những điều đó không thể thay thế được cảm giác được vui chơi thoải mái bên bố.
Trở về nhà sau chuyến đi, vợ chồng tôi không mấy vui vẻ. Tôi cho rằng anh ích kỷ, không quan tâm cảm xúc của vợ con còn chồng tôi nghĩ tôi làm mọi chuyện trở nên phức tạp, gây áp lực cho anh.
Tôi không cần chồng từ bỏ sở thích xem bóng đá. Tôi chỉ mong anh hiểu rằng, có những khoảnh khắc bên con, nếu bỏ lỡ rồi sẽ không có cơ hội làm lại.
Theo Vietnamnet
