Lễ 49 ngày của mẹ, tôi và anh thứ hai thống nhất không nhận phong bì của bất cứ ai. Thế nhưng, hành động của anh cả lại khiến anh em mâu thuẫn.
Tôi là con út trong gia đình có 3 anh em trai. Người xưa thường nói “tam nam bất phú” nhưng may mắn tôi và anh thứ đều có sự nghiệp. Anh cả tuy chỉ là nông dân, sống ở quê nhà nhưng cũng có vườn tược rộng lớn, thu nhập không thấp.
Hơn 1 tháng trước, mẹ tôi qua đời sau thời gian dài điều trị ung thư. Nỗi đau mất mẹ vẫn chưa nguôi ngoai thì gần đây, tôi nặng lòng vì sự bất đồng trong suy nghĩ của 3 anh em.
Từ xưa tới nay, anh cả tôi vốn là người sống chặt chẽ, có phần tính toán. Không phải kiểu người xấu, nhưng chuyện gì anh cũng hay cân nhắc thiệt hơn.
Ngày mẹ mất, anh cả là người đứng ra lo liệu chính. Sau đám tang, toàn bộ tiền phúng viếng, tôi và anh thứ đều để anh cả giữ. Dù chúng tôi biết rõ, số tiền phúng viếng của đồng nghiệp, nhân viên, các mối quan hệ của 2 anh em là con số lớn.
Chúng tôi nghĩ đơn giản, khoản tiền phúng viếng này để anh lo toan tiếp lễ 49 ngày, 100 ngày cho mẹ.
Gần đến ngày làm lễ 49 ngày của mẹ, anh cả bất ngờ gọi bảo tôi và anh thứ gửi thêm 10 triệu/người. Tôi có hơi thắc mắc, nhưng rồi vẫn chuyển khoản ngay. Anh thứ cũng vậy. Cả hai đều muốn lo công việc của mẹ đàng hoàng.
Sau đó, tôi và anh thứ hai bàn với nhau, lễ 49 ngày làm gọn gàng và đặc biệt là không nhận phong bì nữa. Đám tang mọi người đã gửi rồi, lần này chỉ cần họ đến thắp nén hương là đủ biết ơn.
Chúng tôi thống nhất gọi về bàn bạc, xin ý kiến anh cả. Nếu tổ chức xong lễ 49 ngày mà còn thiếu hụt tài chính, tôi sẽ tự bù. “Tôi biết rồi, các chú không cần lo”, anh nói. Tôi nghĩ, anh nói vậy cũng là ngầm đồng ý đề xuất của chúng tôi.
Nghi lễ cúng 49 ngày của mẹ diễn ra trang trọng. Ngày mẹ còn sống, mẹ rất hiền hậu, giúp đỡ nhiều người nên khi mẹ mất họ hàng, làng xóm tới rất đông. Đồng nghiệp, nhân viên của tôi và anh thứ hai cũng lặn lội đường xa tới.
Khi đón tiếp khách, chúng tôi đều khéo léo nhắn nhủ từ đầu: “Hôm nay gia đình xin phép không nhận phong bì. Mọi người tới thắp hương là rất quý hóa rồi”.
Nhưng có những người vẫn đưa phong bì ra. Anh cả đứng phía sau nhanh tay nhận, gật đầu cảm ơn, rồi… đút vào túi áo.
Đỉnh điểm là khi thông gia của anh thứ hai từ xa tới. Lúc này, anh tôi đang có cuộc điện thoại công việc nên anh cả tiếp đón. Họ mang theo giỏ hoa quả thắp hương và 3 chiếc phong bì, nhìn khá dày, trang trọng đặt lên bàn thờ.
Tôi đoán đây là phong bì của hai vợ chồng họ và phong bì của 2 con trai. Tôi định chờ hương tàn, trong lúc họ còn ngồi uống nước ngoài sân thì sẽ nói anh thứ hai mang ra, khéo léo từ chối nhận.

Chừng 10 phút sau, khi tôi quay lại thì 3 chiếc phong bì đã “không cánh mà bay”. Tôi tự nhủ, có lẽ anh thứ đã cầm ra gửi thông gia.
Cuối ngày, khách về hết, tôi thở phào vì công việc của mẹ đã êm xuôi. Nhưng bất ngờ, hai anh tôi to tiếng quát nạt nhau trong phòng.
Anh thứ tôi nóng tính chất vấn: “Anh em mình đã thống nhất không nhận phong bì của ai, sao anh vẫn cầm phong bì của thông gia nhà em. Chính mắt em thấy anh cầm 3 phong bì trên bàn thờ đút vào túi áo. Anh làm thế là không coi bọn em ra gì”.
Thế nhưng anh cả tôi khăng khăng mình không sai: “Đây là cái lệ từ xưa tới nay, không nhận người ta nghĩ mình khinh người. Các chú ở thành phố cứ sống theo nếp phố còn để kệ tôi theo thói quê. Sau này nhà người ta có việc, chúng ta cũng đi lại phải phép chứ có gì mà làm rùm beng”.
Anh thứ hai của tôi quá giận nên sắp xếp đồ đạc, trở về thành phố ngay trong đêm. Anh cả tôi cũng không nói năng câu nào, ở lì trong phòng riêng.
Tôi đứng trước bàn thờ mẹ, nhìn di ảnh mẹ mà nước mắt tuôn rơi. Lúc còn sống, mẹ luôn sợ phiền người khác, sợ mang ơn. Mẹ luôn dạy anh em tôi đoàn kết, chỉ bảo nhau. Vậy mà đến ngày 49 của mẹ, chúng tôi lại xảy ra mâu thuẫn.
Là em út, tôi nên làm gì để giải quyết êm đẹp mâu thuẫn giữa các anh?
theo Vietnamnet
